[Truyện cổ tích] Tengu no Kakuremino – Chiếc áo tàng hình của Tengu

Tengu no Kakuremino

Ngày xửa ngày xưa, có một anh chàng tính tình ranh mãnh tên là Hikoichi. Chẳng biết Hikoichi nghe được từ đâu về chiếc áo choàng thần kì của một tengu sống ở ngọn đồi bên cạnh. Tengu là con yêu tinh có cái mũi đỏ rất dài, nó có chiếc áo tàng hình mà Hikoichi tò mò bấy lâu. Thế là chàng ta vạch một kế hoạch cuỗm chiếc áo phép của tengu kia.

Một ngày, Hikoichi băng qua ngọn đồi, đứng ở nơi cao nhất, tay cầm một ống tre, vờ nhìn xuyên qua đó và hét thật to:

“Đúng là quá tuyệt! Ta có thể thấy rõ cả những ngôi làng tận xa kia. Phong cảnh phải nói là đẹp hết biết!”

Tengu xuất hiện, nó nhìn chăm chăm vào ống tre, rồi hỏi:

“Này anh kia. Anh có cái gì hay thế. Đưa ta xem thử!”

Hikoichi trả lời:

“Khi ngài nhìn qua ống tre này, ngày sẽ thấy những thứ ở tít đằng xa kia rõ như nó đang ở rất gần ngài vậy. Chẳng có vật gì kì diệu hơn ống tre này của tôi đâu, làm sao tôi cho ngài mượn được.”

Nghe vậy, Tengu càng tò mò hơn, nó nói như năn nỉ:

“Vậy… thế này đi. Chúng ta hãy trao đổi. Ta sẽ cho cậu mượn cái áo choàng tàng hình của ta.”

Mặc dù trong bụng đang mở cờ, nhưng Hikoichi vẫn vờ vịt nói:

“Cái áo gì bẩn thế kia?! Có thật là khi mặc nó nào tôi sẽ tàng hình không? Mà thôi… nếu ngài đã muốn vậy thì tôi cũng sẳn lòng.”

Xem tiếp╰(✿´⌣`✿)╯

[Truyện cổ tích] Bunbuku Chagama – Chiếc ấm thần kỳ

Bumbuku Chagama

Jinbei là một người chuyên thu mua đồ cũ. Một ngày, trên đường trở về từ thị trấn khi đã thu mua được khá nhiều đồ, Jinbei thấy đám nhóc nọ đang bắt nạt một cô gái nhỏ.

“Này, mấy đứa, đừng chọc phá cô bé nữa” – Jinbei lên tiếng.

Mấy anh nhóc bỏ chạy tán loạn. Jinbei quay sang định hỏi chuyện cô bé thì em đã biến mất từ bao giờ. Jinbei tiếp tục về nhà. Khi đi ngang qua một ngôi chùa trên ngọn đồi gần đó, Jinbei gặp một nhà sư, ông cất tiếng gọi to:

“Này Jinbei, ta cần một ấm trà. Cậu có cái nào tốt tốt thì mang đến cho ta nhé! Lão nạp sẽ trả giá tốt cho cậu.”

Nói rồi nhà sư trở lại vào trong.

Về đến nhà, Jinbei bắt đầu phân loại những thứ anh thu mua được. Thường thì anh không bao giờ bán chúng ngay. Vì vậy mà nhà Jinbei mỗi lúc một đầy những thứ lỉnh kỉnh và anh cũng mỗi lúc một nghèo hơn. Xem tiếp ♥‿♥

[Truyện cổ tích] Tsuru no Ongaeshi – Tiên hạc đền ơn (a.k.a Nàng Hạc)

Tsuru no Ongaeshi

Xưa thật là xưa, ở một vùng đất xa xôi nọ, có chàng trai nghèo sống đơn độc một mình. Một ngày, trên đường từ ruộng về, bỗng từ đâu có con hạc với sắc lông trắng tinh khôi sà xuống chân chàng. Một bên cánh của hạc trắng bị mũi tên đâm toạc. Bản tính lương thiện, chàng trai trẻ cẩn thận rút tên và lau sạch vết thương cho con vật tội nghiệp.

Một thời gian ngắn sau đó, nhờ chàng trai tận tình chăm sóc mà hạc trắng bị thương hôm nào đã có thể sải cánh bay cao.

“Hãy cẩn thận những người thợ săn đấy nhé!” – chàng ân cần dặn dò trước lúc hạc bay đi.

Hạc trắng như hiểu chuyện, để tỏ lòng biết ơn, nó lượn 3 vòng trên đầu chàng trai rồi mới bay đi. Xem tiếp (◡‿◡✿)

[Truyện cổ tích] Warashibe Choja – Điền Chủ Rơm

Warashibe Choja

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ tại Nhật Bản, có chàng thanh niên trẻ tuổi tên gọi Yosaku. Chàng trai nghèo đến nổi chẳng có một mẩu ruộng đất nào. Chàng đi từ làng này sang làng khác, làm thuê làm mướn cho các chủ đất, sống qua ngày bằng chút hoa màu đổi được từ những cố gắng ấy.

Chàng trai nghèo đến nổi không có được mái nhà rách nát mà phải ngủ nhờ trong các miếu thờ. Mỗi đêm trước khi đi ngủ, chàng đều chắp tay khấn vái: “Xin Quan Âm Bồ Tát phù hộ cho con có được chổ ngủ cho đêm nay và công việc cho ngày mai”.


Rồi một đêm, Quan Âm xuất hiện. Xung quanh Ngài là hào quang tỏa sáng, Ngài gọi: Xem tiếp ❂◡❂

[Truyện cổ tích] Kachi Kachi Yama – Núi Kachi Kachi


Kachi Kachi Yama

Ngày xửa ngày xưa, có một lão nông hiền lành sống cùng với vợ ở một thôn làng nhỏ  ngay chân núi. Hai người bầu bạn với chú thỏ trắng sống gần đó và yêu thương như con cái trong nhà. Cách đó không xa là nơi ở của một con tanuki (con lửng), nó cứ thỉnh thoảng chạy đến ruộng nhà ông mà phá hết hoa màu. Tình hình mỗi ngày thêm nghiêm trọng, đến một ngày ông lão quyết định phải bắt cho được con tanuki phá phách kia. 

Xem tiếp ❂◡❂

[Truyện cổ tích] Issun boushi – Cậu bé tí hon


Issun boushi

Ngày xửa ngày xưa, có đôi vợ chồng nọ, sống bên nhau vô cùng hạnh phúc nhưng không may chẳng có lấy một mụn con nào. Ngày ngày họ đến những ngồi đền và cầu nguyện: “Xin hãy ban cho vợ chồng con một đứa con, dù chỉ là một đứa trẻ bé nhỏ cũng không sao.” Và rồi sau bao cố gắng, bà vợ cũng hạ sinh được một cậu con trai. Nhưng hỡi ôi, đứa trẻ chỉ lớn hơn ngón tay của người trưởng thành một tí mà thôi.

Hai vợ chồng nuôi dưỡng đứa trẻ với tất cả sự yêu thương trìu mến và mong sao con trai họ sẽ trưởng thành như bao đứa trẻ khác. Nhưng… cậu bé vẫn chẳng lớn lên chút nào. Vì vậy dần dà mọi người gọi cậu là Issun boshi (issun là đơn vị đo lường thời xưa, bằng khoảng 3cm). Xem tiếp ❂◡❂

[Truyện cổ tích] Urashima Taro – Chàng Urashima Taro

Urashima Taro

Xưa thật là xưa, ở một làng chài ven biển nọ, có một ngư dân trẻ tuổi tên là Urashima Taro, sống một cuộc sống nghèo khó với người mẹ đã lớn tuổi của mình. Mùa thu, ngày qua ngày biển khô cạn chẳng bắt được một con cá nào. Một buổi sáng, Urashima Taro dậy thật sớm để xem tình hình có khả quan hơn không. Anh thấy trên bờ biển có ba đứa trẻ nhà bên đang đuổi đánh một chú rùa nhỏ đáng thương. Động lòng, Urashima Taro lớn tiếng:

“Sao mấy đứa lại hành hạ con vật đáng thương này!” – rồi đuổi đám trẻ đi và thả chú rùa về biển cả. Xem tiếp ❂◡❂

[Truyện cổ tích] Sanmai no Ofuda – Ba lá bùa


Sanmai no Ofuda

Ngày xửa ngày xưa, có một chú tiểu nọ sống ở một ngôi chùa trên núi. Chú tiểu rất tinh nghịch và thường hay bày trò phá bỉnh. Cậu rất không vâng lời và hay gây rắc rối cho sư phụ như việc đuổi theo những chú thỏ làm chúng chạy loạn xạ khắp nơi.

Vào một ngày mùa thu, khi những chiếc lá đã khoát lên mình bộ quần áo mới, chú tiểu nhỏ thấy cây dẻ trên núi đã bắt đầu đơm trái. Những hạt dẻ trông thật là ngon. Chú bèn xin với sư phụ:

“Sư phụ, con muốn ăn những hạt dẻ ở ngọn núi đằng kia. Con có thể đi và hái về một ít không?”

“Không được, người ta nói có một mụ phù thủy đang sống trên đó. Con sẽ bị bà ta ăn thịt mất.” – sư phụ đáp.

“Ôi, chắc gì đó là sự thật hả sư phụ. Con tin chắc là do ai đó thêu dệt nên thôi. Làm ơn cho con đi đi mà sư phụ” – chú tiểu nài nỉ. Xem tiếp ❂◡❂

[Truyện cổ tích] Kasajizou – Đội nón cho tượng Địa Tạng

Kasajizou

 

Ngày xửa ngày xưa, tại 1 ngôi làng nhỏ ở Nhật Bản, có đôi vợ chồng già sống với nhau. Năm ấy, khi Tết đã gần kề mà nhà chỉ còn vài hạt gạo. Thấy tuyết rơi nhiều nên bà lão bàn với ông lão cùng đan nón mang đi bán lấy tiền mua thức ăn cho qua mấy ngày Tết. Vừa lúc í thì có chú chuột con chui ra từ bức vách thủng và than: “Con đói bụng quá…”. Cha mẹ chuột con cũng chỉ biết thở dài: “Ngôi nhà này quá nghèo, nên chẳng còn j cho gia đình ta nữa.” Nghe thấy, ông lão thương cảm mà nói: “Ôi, đáng thương cho chuột con”. Và thế là vét nốt những hạt gạo sau cùng nấu và vo thành nắm, ông lão tốt bụng cho hết gia đình chú chuột nhỏ.
Xem tiếp ❂◡❂

[Truyện cổ tích] Sannen Netarou – Chàng trai ngủ 3 năm

Sannen Netarou

Ngày xửa ngày xưa, có gia đình nọ gồm hai vợ chồng già và một cậu con trai. Cậu con trai đã lớn mà ko biết làm gì ngoài việc ngủ từ sáng đến tối. Anh chàng cứ vậy mà ngủ li bì suốt 3 năm. Vì vậy mà mọi người gọi anh là Netarou ( Tẩm Thái Lang).

Mẹ của Netarou rất lo lắng, ngày nào cũng gọi :”Dậy mau con ơi, dậy mà đi làm đồng! Nếu con ko làm việc sẽ không ai chịu lấy con đâu”. Nhưng đáp lại từ Netarou chỉ có tiếng “mmm”

Người cha thì vô cùng tức giận. Ông mắng con :” Giờ ko phải là lúc để ngủ đâu! Năm nay trời hạn ko mưa, ruộng vườn khô nứt cả. Mau dậy mà tìm cách chữa hạn, dậy mà đem nước về tưới ruộng đồng. Không thì chả có gì để ăn đâu con ạ”. Một lần nữa, tiếng “mmm” lại thay cho câu trả lời của Netarou. Xem tiếp ❂◡❂