[Truyện cổ tích] Tsuru no Ongaeshi – Tiên hạc đền ơn (a.k.a Nàng Hạc)

Tsuru no Ongaeshi

Xưa thật là xưa, ở một vùng đất xa xôi nọ, có chàng trai nghèo sống đơn độc một mình. Một ngày, trên đường từ ruộng về, bỗng từ đâu có con hạc với sắc lông trắng tinh khôi sà xuống chân chàng. Một bên cánh của hạc trắng bị mũi tên đâm toạc. Bản tính lương thiện, chàng trai trẻ cẩn thận rút tên và lau sạch vết thương cho con vật tội nghiệp.

Một thời gian ngắn sau đó, nhờ chàng trai tận tình chăm sóc mà hạc trắng bị thương hôm nào đã có thể sải cánh bay cao.

“Hãy cẩn thận những người thợ săn đấy nhé!” – chàng ân cần dặn dò trước lúc hạc bay đi.

Hạc trắng như hiểu chuyện, để tỏ lòng biết ơn, nó lượn 3 vòng trên đầu chàng trai rồi mới bay đi.

Một đêm tịch mịch, khi chàng trai trẻ vừa trở về sau một ngày đồng án vất vả. Có tiếng gõ cửa liên hồi và ngạc nhiên vô cùng khi trước mặt chàng là một cô gái xinh đẹp, đoan trang:

“Mừng chàng đã về, thiếp… là vợ của chàng…” – Cô cất tiếng thỏ thẻ.

Hết ngạc nhiên này đến bất ngờ khác, chàng trai lúng túng:

“Nhà ta nghèo lắm, sao có thể lo được cho nàng…”

“Chàng đừng lo” – cô gái trả lời và chỉ vào cái túi nàng đeo bên người – “Thiếp có gạo đây này”.

Nói rồi nàng thoăn thoắt chuẩn bị bữa tối. Sau những phút giây bối rối ngượng ngùng, chàng trai cũng chấp nhận cho cô gái ở lại cùng mình.

Bao gạo của nàng cũng bí ẩn hệt như nàng, nấu bao nhiêu cũng chẳng thấy vơi.

Chỉ có mỗi gạo thì cũng chẳng đủ ấm bụng. Một ngày, người vợ bàn với chồng việc dựng thêm một phòng riêng cho nàng dệt lụa. Nhưng với một điều kiện lạ kì, đó là “Dù cho có bất cứ chuyện gì, chàng cũng không được vào khi thiếp đang làm việc”.

Người vợ nhốt mình trong gian dệt suốt 7 ngày đêm. Giữ lời hứa với vợ, chàng trai vẫn kiên nhẫn đợi chờ. Ngày thứ 7, khi tiếng khung dệt ngừng quay, vợ chàng cuối cùng cũng bước ra. Nàng xanh xao và gầy hẳn đi, trên tay ôm một dải lụa sáng lấp lánh.

Nàng nói trong hơi thở thều thào yếu ớt:

“Chàng đem lụa này ra chợ bán, nhất định sẽ được giá rất cao.”

Dù ngạc nhiên và lo lắng, nhưng vẫn làm theo lời vợ dặn. Hôm sau, chàng trai trở về với nét mặt hoan hỷ vì được khá nhiều tiền.

Cứ cách vài ngày, người vợ lại nhốt mình trong gian dệt. Những thước lụa nàng làm ra càng lúc càng tinh xảo tuyệt vời. Thay vì vui mừng, người chồng lại lo lắng cùng những hoài nghi. Chàng bị tác động bởi những hàng xóm lắm điều, rằng chẳng hiểu do đâu mà vợ chàng có thể dệt được loại lụa cực phẩm như thế.

Không khống chế nổi sự tò mò đang dần lớn lên. Một ngày, người chồng rón rén ghé mắt vào xem trộm. Chàng hết đỗi bàng hoàng khi nhìn thấy đang ngồi trước khung dệt kia chẳng phải là vợ chàng mà lại là một con hạc trắng, đang bứt từng sợi lông óng ả của mình và chăm chỉ dệt.

Nghe động, con hạc phát hiện có người nhìn trộm. Nhìn thấy chàng trai, nó cất tiếng bi ai:

“Thiếp… là vợ chàng… thật ra cũng chính là con hạc năm xưa được chàng cứu. Vì đền ơn mà lưu lại chốn này. Nay chàng không giữ được lời đã hứa, lại biết rõ thân phận của thiếp. Thiếp chẳng thể tiếp tục bên chàng.”

Nói rồi nàng hạc bỗng vỗ cánh bay lên. Nàng thả xuống mảnh lụa còn dang dở:

“Thiếp để lại cho chàng và mong chàng đừng quên thiếp”.

Nàng bay lượn 3 vòng quanh đầu chồng như một lời cảm tạ rồi khuất dạng sau dãy núi xa, mãi mãi chẳng trở về.

Kasumi
(WKJ)

——

* Sến không? Không phải là bạn chế thêm đâu, chỉ là edit cho nó sến súa tẹo thôi (▰˘◡˘▰)

Muốn nói gì cứ nói, đừng ngại ^-^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s